Việt Báo Việt Nam PDA


Xót xa những mảnh đời đón tết trong bệnh viện

Thứ ba, 13 Tháng hai 2018, 16:52 GMT+7

Cả năm mới có ngày Tết sum họp gia đình nhưng vẫn có rất nhiều bệnh nhân vẫn phải “ăn chực nằm chờ” tại các bệnh viện. Tết với họ thực sự là nỗi lo, nỗi buồn nhiều hơn vui.

Những ngày này, ở các Bệnh viện tại Đà Nẵng, thân nhân và người bệnh đều cùng chung một nỗi niềm càng gần đến ngày Tết, người ta càng khắc khoải, thậm chí họ còn sợ… Tết. Bởi mỗi khi đến tết, những nỗi niềm trong lòng họ ở cái thời điểm trời đất giao mùa ấy lại càng có dịp bùng phát lên…

Ngay ở góc phòng bệnh viện Ung Bướu Đà Nẵng, chị Phan Thị Minh (54 tuổi, ở Quảng Ngãi), đã đến đây chăm chồng khi anh nằm ở đây khá lâu. Người đàn bà có dáng đi sấp ngửa đều cực mỗi khi chị đang tất tả mang hộp cơm vào cho chồng nằm trên giường bệnh. Hơn 10 năm qua, vợ chồng chị Minh sống ở BV nhiều hơn ở nhà. Cũng từng ấy thời gian, chị nếm trải bao cay đắng, cơ cực những mong chồng sống thêm được ngày nào hay ngày đó.


Xot xa nhung manh doi don tet trong benh vien
 

Tết đến, nhiều bệnh nhân mong muốn được về nhà đón tết.

Người phụ nữ quê Đức Phổ, Quảng Ngãi này đã hơn 10 năm qua chẳng đêm nào tròn giấc vì mải lo cho người chồng bị căn bệnh hành hạ. Từng đó năm, chị Minh vẫn thường đứng trong góc khuất, lặng lẽ khóc khi nghe tiếng rên trong cơn mê sảng của chồng. Thương người bao năm đầu ấp tay gối bị bệnh tật hành hạ, chị nghỉ việc buôn bán ở chợ, bán hết gia sản trong nhà đưa chồng đi chữa trị khắp nơi. Từ BV Đức Phổ (Quảng Ngãi), Chợ Rẫy, Phạm Ngọc Thạch (TP. Hồ Chí Minh) đến BV Trung ương Huế. Rồi cuối cùng, chị quyết định đưa chồng ra điều trị lâu dài tại Khoa Ung bướu BV Đà Nẵng, những mong việc di chuyển dễ dàng hơn. Cực khổ mấy chị cũng chịu, chỉ mong chồng sống thêm với mẹ con chị được ngày nào hay ngày đó! Giờ tết nhất đến rồi nhưng chẳng có tiền mà sắm sửa nữa! Mà hơn 10 năm nay chị có còn biết đến tết nhất là gì nữa đâu!


Xot xa nhung manh doi don tet trong benh vien
 

Nhiều bệnh nhân phải đón tết ở bệnh viện với nỗi niềm riêng.

Tương tự chị Minh, chị Nguyễn Thị H. (Duy Xuyên, Quảng Nam) đang chăm chồng tại BV này cũng tranh thủ ban ngày đi bán vé số, kiếm tiền trang trải chi phí ăn ở, chữa bệnh cho chồng. Chồng chị bị bệnh tiểu đường, huyết áp cao lẫn suy thận nặng khiến lòng chị đau như cắt nhưng không biết phải làm sao. Từ ngày chồng mang trọng bệnh, lúc nào người ta cũng thấy chị Hồng vội vàng như sợ thời gian không đủ cho chị vừa chăm chồng, vừa kiếm sống. Gia đình hoàn cảnh khó khăn, lại đang nuôi hai con ăn học nên để chữa bệnh cho chồng chị phải chạy vạy, vay mượn khắp nơi. Con cái ở nhà đón Tết trong nghèo khó.

Chị Nguyễn Thị L. (Quế Sơn, Quảng Nam) có một đứa con cũng nằm trong bệnh viện này. Tiền nong ít ỏi nên chị phải chạy vạy từng đồng để chữa bệnh cho con. Thân mỏng như lá lúa, chị ngậm ngùi: “Đã hai năm rồi chưa về nhà ăn Tết. Thèm cái cảm giác đón giao thừa ở nhà, nhưng tiền bạc không có, thôi đành để tiền trị bệnh cho con!”. Nhắc đến tết, chị rơi nước mắt. “Thấy khắp nơi đã trưng hoa kiểng, biết là Tết về rồi. Nhưng với gia đình tôi, chẳng còn Tết nữa. Tết còn ý nghĩa gì khi con cháu bị bệnh. Ở nhà bố nó chắc cũng chỉ mua cái bánh chưng, mua cân thịt thắp hương cho qua, cầu mong ông bà tổ tiên phù hộ cho con qua khỏi!”.


Xot xa nhung manh doi don tet trong benh vien
 

Trực tết, nhiều y bác sỹ cũng chung nỗi niềm với bệnh nhân.

Cứ ngoài 20 âm lịch trở ra, các bệnh nhân lại “ngóng” thông tin ra viện. Nhiều bệnh nhân có tiến triển tốt có thể được bác sỹ cho xuất viện trước ngày 23 tháng Chạp để về nhà ăn lễ cúng ông Công, ông Táo. Càng gần đến ngày Tết, người ta càng khắc khoải mong chờ phút giây được sum họp bên gia đình, người thân. Song ước mơ bình dị ấy rất khó trở thành hiện thực với những bệnh nhân nặng, thậm chí họ còn sợ… Tết. Một người nhà bệnh nhân nói: “Ai cũng mong được về. Ăn Tết ở nhà chỉ là một phần thôi. Phần khác là vì được ra viện chứng tỏ rằng sức khỏe mình đã khá lên, có thể ổn định. Cực chẳng đã các bác sỹ mới phải giữ bệnh nhân ở lại qua Tết. Ai phải ở lại thì buồn và lo lắm, dù đều được động viên rằng chỉ giữ lại để theo dõi thôi!”. Với họ, đó là những cái tết buồn, có nhiều người thì mùa xuân đã không về…

“Quả thực có bị bệnh mới biết bao nỗi đau, lo lắng trăm bề của người bệnh. Bao đêm giao thừa trong bệnh viện, đi chúc Tết các bệnh nhân, nhìn những khuôn mặt xanh xao, mệt mỏi nhưng vẫn cố hé một nụ cười, thấy vô cùng thương người bệnh. Giá như các bệnh nhân ai cũng đỡ mệt mỏi và đau đớn hơn vì bệnh tật để có thể về nhà đón tết với gia đình, thì đó sẽ là món quà sức khỏe quý báu nhất trong năm mới. Nhưng bao năm rồi, điều đó vẫn chỉ dừng lại ở điều mơ ước… không chỉ với bệnh nhân và người nhà, mà còn của các y bác sỹ nữa!” một bác sĩ tại bệnh viện này cho biết.

Chỉ những bệnh nhân nào buộc phải theo dõi hay có sự can thiệp can thiệp của máy móc mới buộc phải ở lại viện. Những bệnh nhân có thể xuất viện, thì đều cho về kèm theo đơn thuốc để uống trong Tết. Và hầu như điện thoại của các bác sỹ vẫn mở 24/24 dịp Tết để có thể tư vấn cho bệnh nhân kịp thời.


Xot xa nhung manh doi don tet trong benh vien
 

Với nhiều bệnh nhân, đón tết trong bệnh viện là điều không ai mong muốn.

Những y bác sỹ luôn phải lựa lời động viên những bệnh nhân ở lại viện dịp Tết nhưng hình như cũng chả thấm vào đâu. Ai cũng vẫn buồn, vẫn lo. Một nữ y tá chia sẻ, khi mọi người đang sum vầy cùng gia đình trong bữa cơm tất niên, rất nhiều bác sỹ, y tá… vẫn miệt mài túc trực trong viện, sẵn sàng cứu chữa bệnh nhân. “Việc nhà bề bộn cũng phải chịu thôi, đành để chồng con lo. Mười mấy năm đi trực bệnh viện, tôi có được đón giao thừa với gia đình đâu!”, nữ y tá chia sẻ.

Cứ thế, vắng nhà mãi thành quen, các y bác sỹ tất bật với những ca cấp cứu, bệnh nhân, nỗi nhớ nhà, nhớ người thân ngày tết đến của các bác sỹ cũng bị khỏa lấp đi phần nào. Bệnh viện năm nào cũng tổ chức tất niên cho các bác sỹ trực Tết nhưng bữa tiệc chỉ kéo dài mấy phút, người có mặt, người không bởi còn bận với những ca cấp cứu. Đầu năm người ta kiêng đụng dao đụng kéo, đặc biệt có những giây phút giao thừa trôi qua khi đang đỡ đẻ là chuyện bình thường.

Ngày thường, bác sỹ đều bận túi bụi, ngoài thăm khám, chẳng mấy khi ngồi lại trò chuyện, hỏi thăm gia đình bệnh nhân hay gia đình nhau, nhưng những ngày Tết lại là khoảng thời gian cho các y bác sĩ, bệnh nhân có cơ hội gần nhau hơn.

Mùa xuân đang đến thật gần, nhưng vẫn có những nơi không có mùa xuân, ở đó có những con người mang nỗi đau bệnh tật, và có cả những y bác sỹ hết lòng vì người bệnh của mình không mảy may suy nghĩ. Mong rằng một năm mới đến sẽ mang bớt đi những nỗi đau ấy, để họ có thể tận hưởng trọn vẹn hơi ấm của mùa xuân.

Minh Ngọc - Di An

VietBao.vn

E-mail to friend Email bài viết này


Các bài viết khác:

Tiếp theo >>


Tìm Kiếm: 

^ Về đầu trang | Viet Bao RSS | Dự Báo Thời Tiết | Lịch TV | Liên Hệ - Contact - Quảng Cáo


Copyright©2007 Viet Bao Viet Nam Mobile (xHTML Mobile version), thử nghiệm phần mềm pda.vietbao.vn 1.0