Việt Báo Việt Nam PDA


Ước mơ của “ốc tiêu”

Thứ bảy, 27 Tháng mười 2007, 04:02 GMT+7

Chương trình Vì ngày mai phát triển lần thứ 210,211 của báo TT

Học bổng “Vượt khó - học giỏi” dành cho 75 SV Trường ĐH An Giang

Tổ chức: báo TT, ĐH An Giang
Tài trợ: Ông bà Dương Quang Thiện (TP.HCM)


Uoc mo cua oc tieu

Tươi đang thực tập môn vi sinh: chuẩn bị môi trường để nuôi cấy vi sinh vật tại phòng thí nghiệm - Ảnh: Thanh Xuân
Dáng nhỏ thó, yếu đuối và xem ra khắc khổ với khuôn mặt luôn nặng trĩu nỗi lo, nhưng khi nhắc đến ngày mai, đôi mắt cô gái ánh lên niềm tin: tốt nghiệp ra trường sẽ về với quê hương, về với bà con nghèo...

Cô gái ấy tên Đinh Thị Tươi (quê ấp Sơn Hiệp, xã An Bình, huyện Thoại Sơn, An Giang) ước mơ ngày về với những mô hình làm ăn hiệu quả cùng những dự án xóa nghèo. Nhưng thôi, đó là ước mơ, còn bây giờ đường đến giảng đường của cô chắc chắn vẫn còn nhiều gian truân.

Tươi đang học năm 2 (hệ đại học) ĐH An Giang, ngành phát triển nông thôn. Tươi thuộc dạng “hàng hiếm” của lớp vì chỉ cao 1,45m, nặng khoảng 40kg nhưng lại học rất giỏi. Bạn bè thường gọi Tươi là “cô bé ốc tiêu”. “Nhỏ xíu vậy chứ hoạt động, phong trào nào cũng có mặt ốc tiêu”, Đào Thị Phượng - bạn học cùng lớp với Tươi nói khẽ. Hôm gặp Tươi, “ốc tiêu” đang bước khập khiễng đến lớp: thì ra đó là hậu quả một trận thi đấu... bóng đá với lớp bạn.

Gia đình gắn với ruộng đồng nên từ nhỏ Tươi đã biết ra đồng mò cua, bắt ốc, cắt lúa kiếm tiền phụ giúp gia đình trong mùa lũ. Vậy mà cô vẫn luôn là học sinh giỏi nhiều năm liền hồi phổ thông và cũng rất ngoan. Đinh Thị Thắm - chị gái Tươi - bảo: “Từ nhỏ Tươi ước mơ trở thành kỹ sư nông nghiệp làm việc ngay trên đồng lúa quê hương”.


Hôm nay, 27-10, trao 75 học bổng cho SV ĐH An Giang

9g sáng nay 27-10 sẽ diễn ra lễ trao học bổng “Vượt khó - học giỏi” dành cho 75 SV đang theo học tại Trường ĐH An Giang. Mỗi suất học bổng trị giá 2 triệu đồng, do ông bà Dương Quang Thiện (TP.HCM) tài trợ.


Thế nhưng giấc mơ giản đơn ấy ngỡ như vụt tắt khi vừa chuẩn bị lên lớp 12 mẹ Tươi bị sỏi thận, rồi tai biến mạch máu não khiến bà ngã quị, liệt nửa người. Thằng út mới học hết lớp 3 đã mang chứng bệnh thần kinh thường hay lên cơn đột xuất. Người cha phải bán đất để trả nợ.

Năm 2006, đậu vào ngành phát triển nông thôn ĐH An Giang. Cô lủi thủi nhập học với vài bộ đồ cũ cùng với trên 1 triệu đồng tiền ba vừa tất tả vay nóng, trong đó có 900.000 đồng dành để đóng học phí. Vừa học Tươi vừa xin rửa chén ở quán cơm, bán quán nước, phụ bán cháo lòng nhưng mỗi lần đi xin Tươi đều nhận những cái lắc đầu vì “người ta thấy em nhỏ xíu, sức khỏe yếu nên không ai nhận...”.

Yêu ngành phát triển nông thôn vì “mình hai lúa chánh hiệu mà”, Tươi bảo, rồi rủ rỉ tâm sự: “Quê mình ngoài hai vụ lúa chính trong năm thì bà con nông dân hầu như không có việc gì làm nên nghèo hoài, có khi còn nảy sinh tệ nạn. Một số người bỏ quê mưu sinh khắp nơi, thu nhập bấp bênh”. Và Tươi lại hăm hở nói về ước mơ sẽ thành lập tại quê một hợp tác xã nông nghiệp; phối hợp cán bộ nông nghiệp địa phương chuyển giao khoa học kỹ thuật cho bà con. Nơi đó còn có “sàn giao dịch” để bà con nông dân tìm kiếm việc làm, chia sẻ kinh nghiệm, lợi nhuận, hỗ trợ vốn cho bà con...

THANH XUÂN


Ba ước mơ từ đồng lũ


Uoc mo cua oc tieu

Ảnh: Đ.V.
1. Lê Thị Mỹ Tiên, sinh viên năm 3 ngành sư phạm hóa, là con thứ ba trong một gia đình nghèo ở Vĩnh Khánh, Núi Sam, thị xã Châu Đốc (An Giang). Nhà không có ruộng, cha làm mướn làm thuê, đặt lờ lợp, giăng lưới... Mẹ mua cá từ những bạn xuồng đem ra chợ bán đắp đổi. Những năm phổ thông, ngoài buổi học Tiên đẩy xe bán nước sâm dạo và theo cha đánh bắt cá khắp chốn đồng gần đồng xa. Tiên chỉ có một ước mơ làm cô giáo dạy học ở quê nhà.
Uoc mo cua oc tieu

Ảnh: Đ.V.
2. Mai Thu Trúc, sinh viên năm cuối ngành sư phạm toán, quê ở xứ cù lao Phú Bình, huyện Phú Tân (An Giang). Gia đình chỉ có 3 công ruộng, trong khi đến sáu người con và người cha mắc căn bệnh nan y nằm ngồi một chỗ. Tuổi thơ của mấy anh chị em Trúc là ngày tháng lam lũ cùng mẹ làm thuê, giăng câu lưới trên cánh đồng ngập lũ, thường xuyên thiếu trước hụt sau. “Tội nghiệp con nhỏ siêng năng, chịu khó lắm và học rất giỏi” - hàng xóm của em ở ấp Bình Tây kể. Trong giấc mơ cô sinh viên nghèo đau đáu nhớ đến căn nhà tạm bợ bên cánh đồng ngập lũ, cùng ước mơ làm cô giáo chốn quê nghèo.
Uoc mo cua oc tieu

Từ 3g sáng Hằng thức dậy cùng mẹ nấu xôi cho kịp phiên chợ sáng - Ảnh: Thanh Xuân
3. Trần Thị Hằng, SV năm 2 ngành Việt Nam học ĐH An Giang, tâm sự: “Mẹ bán xôi từ thời con gái. Ba “chạy đồng”, cắt lúa mướn, dỡ nhà, vét mương từ An Giang, Đồng Tháp đến tận Kiên Giang. Mẹ nói ngày xưa mẹ thương ba cũng vì tính cần cù ấy. Nhưng mẹ không muốn các con lớn lên khổ như ba mẹ. Mình hứa với lòng dẫu cực khổ đến mấy cũng sẽ không nản lòng mà bỏ học”.

Hằng ước mơ ra trường sớm để san sẻ gánh lo cho gia đình và đưa cha đi trị bệnh đau cột sống, để mẹ không phải đi bán xôi vỉa hè. Nhưng bây giờ nghĩ đến khoản học phí 900.000 đồng và nỗi lo cơm áo hằng ngày của gia đình, Hằng dự định sẽ bán chiếc xe đạp để lo. Một người hàng xóm bảo: “Nghe nói xóm trên có người tìm gia sư dạy cho con họ”. Nghe xong, Hằng vội chia tay với chúng tôi, đạp xe đi ngay trong mưa vì sợ lỡ cơ hội...

ĐỨC VỊNH - THANH XUÂN


Việt Báo //

E-mail to friend Email bài viết này


Các bài viết khác:

Tiếp theo >>


Tìm Kiếm: 

^ Về đầu trang | Viet Bao RSS | Dự Báo Thời Tiết | Lịch TV | Liên Hệ - Contact - Quảng Cáo


Copyright©2007 Viet Bao Viet Nam Mobile (xHTML Mobile version), thử nghiệm phần mềm pda.vietbao.vn 1.0