Việt Báo Việt Nam PDA


Lân - Sư nhảy múa giữa Hà thành

Thứ tư, 10 Tháng chín 2008, 13:18 GMT+7


-Tết Trung thu 2008 đang tới gần, đội múa lân Huy Anh Đường của võ sư Nguyễn Ngọc Huy càng hăng say luyện tập trên một đoạn đường vắng người trước cửa khu Ngoại giao đoàn - phố Kim Mã…

Lân - Sư bát phố!

Khác với miền Nam, chỉ đến Tết Trung thu hay lễ hội lớn thì những đội múa lân - múa rồng ở miền Bắc mới có dịp để khoe tài.


Lan Su nhay mua giua Ha thanh

Múa lân - múa sư tử hấp dẫn cả người lớn và trẻ em. (Ảnh: Gia Linh)
Nếu các đội Lân - Sư - Rồng ở miền Nam thường sử dụng những động tác mạnh mẽ, khoáng đạt để thu hút người xem thì ở miền Bắc, những động tác chủ đạo nhẹ nhàng, uyển chuyển và đầy tinh thần thượng võ lại là bí quyết để hấp dẫn mọi khán giả.

Anh Thành - Trưởng tràng một đội múa lân chia sẻ: “Nói thế thôi chứ để có một bộ “đồ nghề” múa sư tử, múa lân chuẩn không phải là điều đơn giản. Chỉ riêng việc chọn trống “hàng hiệu” được làm từ da trâu tươi căng lên, da khô tới đâu, mặt trống tự căng tới đó đã rất tốn kém rồi nên không phải ai cũng “đủ lực” để theo nghề diễn.


Lan Su nhay mua giua Ha thanh

Muốn múa đẹp, các thành viên đội múa phải phối hợp rất ăn ý với nhau. (Ảnh: Gia Linh)

Đó là chưa kể đến việc tất thảy mặt nạ, hình nộm, hình thêu trên lưng sư tử, lưng con lân đều đòi hỏi ở người thợ một sự khéo léo, tỉ mỉ cần thiết nên nếu làm vội, dùng “hàng chợ” thì dù đội múa có khéo đến đâu cũng rất dễ bị người xem tinh ý…phách vị ra nhược điểm”.

Một thợ múa lân lâu năm khác lại khẳng định: “Nếu chỉ là đội múa nghiệp dư (đa phần các đội múa ở Hà Nội đều…nghiệp dư) thì khi biểu diễn rất dễ bị lẫn lộn giữa múa sư tử và múa lân. Bởi lẽ, đã gọi là múa sư tử thì đầu sư phải có tai, còn múa lân thì đầu lân phải có sừng. Ngoài ra, hoa văn và họa tiết trang trí trên đầu lân, đầu sư tử cũng phải khác nhau và khi múa phải mô phỏng thật sinh động được động tác của từng loài linh vật này. Thế nhưng do không đủ tiềm lực để duy trì luyện tập ổn định nên ở Hà Nội hiếm có đội múa nào đạt được tới đẳng cấp đó”.

Tết Trung thu càng đến gần, không khí luyện tập của các đội múa lân - múa sư tử ở Hà Nội càng náo nức luyện tập. Cho dù đã căng thêm nhiều đèn lồng, hè phố đã nhường chỗ cho những của hàng buôn bán nhưng không vì thế mà phố Hàng Mã vắng đi tiếng trống phách gọi trăng. Thế nhưng…Tiếng trống nghe ngày càng nặng, nhịp phách lúc lạc lúc chênh…

Ông Định - một người dân phố Hàng Mã kể: “Trước ở phố này có đến mấy đội múa sư tử - múa lân, cứ hễ gần đến Trung thu là cả phố lại rộng ràng trống phách. Thế nhưng tiếng trống mỗi năm lại một ít đi, giờ chỉ còn vài cậu “ham vui” là còn hướng dẫn bọn trẻ tập luyện thôi”.

Anh Trường - người từng là “thợ múa lân” ở làng Triều Khúc phân trần, cũng yêu tiếng trống phách lắm chứ, nhưng mà trống phách “hụt hơi” mất rồi, chẳng nuôi được bản thân nên đành gói đồ bỏ lên gác xép làm kỷ niệm bởi “cái nghề” chẳng thể nuôi được bản thân mình thì nói gì đến nuôi sống vợ con?

Hà Thành vẫn có kẻ…say

Tối tối, trên đoạn đường vắng, tiếng trống, tiếng thanh la, tiếng người cười nói cùng những động tác múa - vờn đẹp như…phim khiến nhiều khách qua đường cũng phải tò mò. Người nhiều thời gian thì dựng xe lên vỉa hè để xem, người còn bận việc cũng cố ngoái lại ngó một tí rồi khen: “Đẹp thật! Thế mới gọi là múa lân chứ”.


Lan Su nhay mua giua Ha thanh

Vẫn còn nhiều người "say" múa lân - múa sư tử. (Ảnh: Gia Linh)

Võ sư Nguyễn Ngọc Huy, chủ nhân đội múa lân Huy Anh Đường kể: “Hồi bé, cứ mỗi lần thấy người ta diễn Lân - Sư - Rồng là tôi mê mải xem rồi về nhà lấy đầu sư tử ra múa theo. Rồi chẳng biết từ khi nào, cái thú sưu tầm đầu sư tử nó trở thành niềm đam mê cho đến tận bây giờ.

Đến khi tập tành Thiếu Lâm Tự, lúc nào tôi cũng mong đến ngày có một chiếc đầu sư tử thật to, thật quắc thước như của người lớn để một mình vờn múa cho thỏa đêm Rằm. Thế rồi tôi cũng được thỏa chí vào năm 12 tuổi khi lon ton theo tiếng trống sư tử lê la qua các phố và lọt vào “mắt xanh” của một ông trưởng tràng”…

Đang nói dở, thấy môn sinh tập tành chưa chuẩn theo nhịp trống phách, anh Huy vội quay sang uốn nắn từng tư thế, làm mẫu từng động tác một cách say sưa. Xong việc, anh quay lại kể tiếp: “Mê mải với sư tử thế mà để có được cái đầu sư tử đầu tiên, tôi phải nhờ anh bạn cất công sang tận Phật Sơn, Trung Quốc đặt làm và về đấy”


Lan Su nhay mua giua Ha thanh

"Thượng sơn hái lộc".(Ảnh: Gia Linh)
Chưa đến ngày “hạ sơn”, thầy trò võ sư Nguyễn Ngọc Huy vẫn hăng say luyện tập để đạt được đến trình độ “diễn trên Mai Hoa Thung như đi bộ” - “Thượng sơn hái lộc như trở bàn tay”. Anh Huy bảo: “Cái tài, cái khéo của lân - của sư tử là khi hái lộc không được để người khác nhìn thấy. Vì thế, luôn cần phải có sự phối hợp của cả đàn lân hoặc sư tử chứ nếu chỉ “đơn thương độc mã” diễn rồi lấy lộc thì quá nhàm…

Đó là chưa nói đến chuyện biểu diễn trên Mai Hoa Thung, cột càng cao, trình độ của người biểu diễn càng điêu luyện. Chỉ có điều là để biểu diễn được trên hàng cọc chênh vênh, người biểu diễn không những cần phải phối hợp cực kì ăn ý, chính xác, cần đến sự dẻo dai, mà còn cần đến một chút “máu liều” và tình yêu với “cái nghề”.

“Học múa lân, lũ trẻ nhà tôi khỏe mạnh, chăm học và ít la cà quán xá chơi điện tử hẳn, nhưng quan trọng là chúng biết đoàn kết, biết sống với nhau tình nghĩa hơn. Với bọn trẻ thời nay, để có được những điều đó không phải là đơn giản nên vợ chồng tôi hoàn toàn ủng hộ việc cho trẻ học múa lân” - Chị Hạnh Minh ở phố Vạn Bảo khẳng định…

Việt Báo //

E-mail to friend Email bài viết này


Các bài viết khác:

Tiếp theo >>


Tìm Kiếm: 

^ Về đầu trang | Viet Bao RSS | Dự Báo Thời Tiết | Lịch TV | Liên Hệ - Contact - Quảng Cáo


Copyright©2007 Viet Bao Viet Nam Mobile (xHTML Mobile version), thử nghiệm phần mềm pda.vietbao.vn 1.0